Hãy biết thứ tha



    Mọi sự vật trong cuộc sống đều có riêng từng cặp phạm trù tương ứng với nhau, giữa sự sống và cái chết, giữa trắng và đen, giữa sự thật và giả dối cũng tương tự như giữa phạm lỗi và sửa lỗi.

    Trong kiếp nhân sinh, tâm lý người vốn dĩ là đấu tranh để sinh tồn. Con người không chấp nhận một thử thách, khó khăn, vật cản gì trước mặt. Đa phần, người ta muốn chu toàn tất thảy. Dễ hiểu thôi, vì là tâm lý người chung quy mà.

    Rồi một ngày, con người chợt nhận ra một điều rằng: Mình bị dối lừa bởi những gì xung quanh. Hẳn rằng, tức, bực và khó chấp nhận để cho ra một sự thứ tha.

    Nói đến đây, tôi chợt nhớ đến một câu hát: “Sống trên đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì? Em biết không? Để gió cuốn đi…”.

    Nhạc Trịnh luôn là hoài vọng để người ta học theo trong đó những chân phương rất đỗi bình dị. Mà cũng đúng, nếu xét thấy, bạn bỏ bớt đi một kẻ thù, bạn sẽ có cho mình một người bạn. Bạn cho đi để được nhận lại. Cũng như việc bạn thứ tha sẽ được sẻ chia.

    Từng có một câu nói nổi tiếng: “Cách trả thù cay độc nhất đó là sự tha thứ”. Nghĩ thấy mà đúng vì bạn bao dung, bạn đã vượt qua được cái ngưỡng của một cái tôi “tự ái”, bực tức riêng quá lớn để đi đến quyết định cuối cùng, rằng: “Tôi không trách bạn đâu. Không có gì cả. Sao chúng ta không bắt đầu lại từ đầu?”.
    Bạn và tôi cùng ngẫm và chiêm nghiệm thử xem nhé!